Đời Sống

AN GIANG – Vùng đất của những con người mộc mạc chân chất

Hôm đó, một buổi chiều ngẫu hứng tôi và người chị gái mình có ý tưởng đến du lịch An Giang. Ý tưởng ấy được cả hai đồng ý nhanh đến lạ thường. Tôi nói với chị gái mình: “ Đi, đi liền, nếu đợi lại hủy kèo như lần trước, khó chịu lắm “. Thế là chỉ cách một ngày sau đó hai đứa tôi vội vã lên đường vì chỉ muốn mau mau đặt chân đến và khám phá vùng đất ấy.

Chúng tôi xuất phát từ 6h sáng tại Sài Gòn lang thang rong ruổi mỗi khi đi qua mỗi tỉnh. Đến An Giang khoảng 12h30, chúng tôi nán lại dọc đường ăn bún cá – Món ăn đặc sản của vùng đất này, nguyên liệu chính là bún và cá lóc.

 Món bún nhìn đơn giản mà ngon lắm, vị rất đậm đà
Món bún nhìn đơn giản mà ngon lắm, vị rất đậm đà

Chuyến đi 2 ngày 1 đêm với vùng đất ấy khiến tôi nhớ lắm. Nhớ những  lúc đến tham quan: Rừng Tràm Trà Sư, Hồ Tà Pạ, Thốt nốt Trái Tim rồi qua Núi Sam, Núi Cấm,… đi cũng nhiều, nhớ cũng nhiều nhưng một điều khiến tôi ấn tượng đến nơi này là con người xa lạ ấy sao thân quen và dễ mến đến thế. Người ta nói quả không sai, người Miền Tây chân chất, mộc mạc và mến khách lắm. Giờ tôi đi và chứng kiến thì mới thấy điều đó thực sự đúng.

Khung cảnh qua phà mỗi ngày dường như đã in sâu vào trong tâm trí của mỗi người dân sông nước nơi đây. Khung cảnh bình yên ấy cùng dòng người vội vã đã tạo nên một câu chuyện tuyệt đẹp của miền Tây sông nước.

Mỗi một con người nơi đây, mỗi con người tôi từng tiếp xúc đều có chung một đặc điểm: giọng nói ngọt ngào, ấm áp, gương mặt thân thiện, vui vẻ và rất nhiệt tình. Từ anh xe ôm nhỏ nhắn chở hai chị em lên ngọn núi Sam hôm ấy đến cô bán nước bên lề đường hay cô bán cơm tấm tối đó,… tất cả họ đều dễ thương và rất nhiệt tình,  họ cực kì hiếu khách, mình hỏi một mà người ta chỉ tới mười.

Chị ấy vừa xinh, vừa dễ thương lại còn vui tính nữa đấy

Các cô cậu nhí còn nhỏ mà đã nhiệt tình, hiếu khách rồi. Bảo sao người ta không yêu cho được nhỉ ?

bé trai an giang
Nhìn cháu lên hình vậy thôi chứ ngoài đời cháu đáng yêu lắm đó
bé gái an giang
Cô bé xinh xắn nhỏ nhắn và đáng yêu vô cùng

Còn chú, người con ấn tượng nhất trong chuyến đi An Giang lần này. Con luôn nghĩ : “ Nếu hôm đó con không  tự lái xe trong cái thời tiết ấy thì liệu con có bị té, rồi liệu con có được gặp chú không? Một người khiến cho con cảm thấy trên đời này vẫn còn có người tốt, vẫn còn những người sẵn sàng giúp đỡ người khác mà chẳng cần người ta trả ơn.

Hôm ấy, cái ngày mà chúng tôi đến rừng Tràm Trà Sư rồi đến hồ Tà Pạ dưới sự giúp đỡ của chị google maps. Hai chị em tôi đi qua con đường tắt, trời thì đang mưa, đường thì sình lày trơn trượt và chắc có lẽ tôi lái xe còn yếu, chưa quen  với con đường đó nên bị té. May là mọi chuyện không có gì cả.

Người ta vẫn thường nói: “ Trong cái rủi có cái may “. Đúng thế, nhờ bị té mà hai chị em tôi mới gặp được chú. Chú lái đò chỗ bến đò đoạn qua Tri Tôn. Chú hỏi chúng tôi tụi mày đi đâu mà người toàn sình bùn không vậy ? Định đi đâu mà ngang qua đây ? Trời hết mưa rồi sao hai đứa không cởi áo mưa ra, Hai đứa dân ở đâu đến đây? .…

Những câu hỏi vô cùng bình thường , đơn giản nhưng lại cực kì thân quen giống như ba mẹ thấy con mình vấp ngã rồi tới tấp hỏi đến nỗi mình chưa kịp trả lời ấy. Rồi cả hai chị em nán lại đó cởi áo mưa và những vật dụng bị dính sình, sẵn đứng đó dẹp cho gọn gàng luôn rồi tiếp tục lên đường.

Trong lúc đó, chú đưa đò cho đứa con trai mình lái, rồi quay sang giúp hai chị em tôi. Chú thấy xe, áo mưa và các vật dụng của hai đứa dính sình nhiều quá , chú mới kêu đem xuống đây sẵn tiện chú đang chuẩn bị giặt đồ nè rồi chú giặt dùm luôn cho nhưng cả hai ngại quá không mang xuống. Rồi thấy chú bảo quá nên cả hai dắt chiếc xe xuống nhờ chú rửa dùm.

Chú rửa một cách nhiệt tình lắm luôn, cái quần chú vừa chuẩn bị giặt , chú lấy lau luôn cái xe cho hai đứa rồi lấy bàn chải chà cho sạch xe,… Lúc đấy nhìn chú, tôi không biết nói gì chỉ đứng nhìn mà cảm thấy ấy nấy và ngại ngùng vô cùng.

Còn hai chiếc áo mưa, chú bảo đem xuống chú chà dùm rồi đem về khách sạn treo lên là khô à. Mà thôi chúng tôi đã làm phiền chú thế rồi nên không dám làm phiền chú thêm nữa. Lúc đó, chắc cũng tầm 15h30 vì cũng muốn đến Tà Pạ cho nhanh để kịp lịch trình nên chị tôi tiện thể hỏi chú đường nào đến đó luôn.

Đúng vậy, chú chỉ rất nhiệt tình, chú tìm mọi thứ xung quanh xem có cái gì để vẽ đường cho chị em tôi dễ hình dung không? Quay đằng sau chú lấy cục than vỡ vụn rồi vẽ xuống sân, chú chỉ rất nhiệt tình và tận tâm vì chú sợ chị em tôi không nhớ lại đi lạc một lần nữa. Chú quan tâm hai đứa như những đứa con cháu trong nhà.

Thương chú nhiều lắm! Có lẽ, vì bản tính thật thà cùng sự chân chất, mộc mạc của chú khiến tôi và người chị của mình không muốn rời bước. Nhưng , cuộc chơi nào cũng có lúc sẽ tàn. Mặc dù, không muốn đi nhưng cũng phải đi.

Thế là hai chị em cảm ơn và xin phép chú để tiếp tục cuộc hành trình của mình. Thật tiếc vì lúc đó tôi không chụp được tấm ảnh nào cùng với chú. Nhưng không sao đâu chú nhỉ ? Tâm trí con giờ đây vẫn còn nhớ đến chú mà. Người lái đò có tâm nhất quả đất là chú đấy.

Tôi đã đi và gặp gỡ nhiều người nhưng chưa bao giờ tôi thấy ai nhiệt tình và tốt bụng như chú. Chú và chúng con là những người xa lạ vậy mà chú giúp chúng con chẳng cần lý do, chẳng cần đền đáp. Nếu có dịp đến An Giang một lần nữa con hy vọng sẽ gặp lại chú. Chú nhé !

Theo: https://kenhhomestay.com/

Bài Viết Liên Quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
Close
Close