Bài văn mẫu lớp 6: kể về bố của em

     
Tả bố của em văn lớp 6

Xin giới thiệu với các bạn tổng hợp 5 bài xích văn tốt viết tảngười bố kính yêu của em của những bạn học sinh giỏi lớp 6. Các bạn đọc với tmê man khỏa để viết về người bố người thân phụ của bản thân một phương pháp xuất xắc nhất. Không cần chxay hết các bạn nhé.

Bạn đang xem: Bài văn mẫu lớp 6: kể về bố của em


Một số bài văn mẫu tuyệt lớp 6phải tmê say khảo:

Tả bố của em – Bài làm 1

Trong gia đình tôi, bố là người yêu thương tôi nhất. Bố luôn luôn luôn lắng nghe mọi người nói với đặc biệt là tôi.

Bố bao gồm một thân hình to lớn, cao, khoẻ mạnh. Bố rất khoẻ và luôn giúp đỡ mọi người vào gia đình. Bố có một đôi tay nổi cơ bắp, bàn tay bố gồm nhiều vết cnhì cứng như đá vì chưng phải làm việc nhiều. Mặt bố tròn, mũi cao, mồm rộng, để râu và bố có đôi mắt gray clolor tuyệt đẹp.

Hôm nào tôi đi học, bố cùng mẹ cũng ra tiễn tôi. Bố dặn dò tôi rất kỹ, nào là “đi học từ bây giờ phải…”, rồi thì “phải nghe lời cô giáo…”, nhưng câu cuối thuộc vẫn là “con đi đường cẩn thận nhé”. khi đi học về, đang dắt xe cộ vào nhà thì tiếng nói của bố từ trong công ty vọng ra “Con đã về rồi à?”. Nhưng bố cũng rất nghiêm khắc, những hôm làm sao tôi mắc khuyết điểm, tốt bị điểm kỉm thì bố lại bắt tôi có tác dụng bản kiểm điểm. Tuy vậy, nhưng tôi vẫn yêu bố.

Tả người bố thương cảm tuyệt nhất

Bố tôi! Một người trụ cột trong gia đình. Đối với tôi, bố mang đến việc lớn thành việc nhỏ, việc nhỏ thì mang lại qua. Bố tôi là một tấm gương sáng sủa đến gia đình. Tục ngữ gồm câu “bé ko cha như đơn vị không có nóc ” với đúng là như vậy. Bố con như người phụ vương trong câu tục ngữ ấy, là một bé người mẫu mực, một trụ cột ko thể thiếu trong gia đình tôi. Là một người siêng năng, kiên định, sáng dạ không giống hẳn những người khác và đã gồm ý định làm cái gi thì phải tạo cho bằng được nên bố được rất nhiều người kính trọng.

Tôi rất tự hào là nam nhi của bố, nhỏ sẽ luôn luôn ghi nhớ những điều bố dạy bảo với sẽ cố gắng học thật giỏi để ko phụ công ơn của bố.

Tả bố của em – Bài làm cho 2

Tôi rất yêu thích câu thơ của một đơn vị thơ khuyết danh về tình thương yêu thương với sự hi sinh của phụ vương mẹ “Đi khắp thế gian không người nào tốt bằng mẹ/ Gánh nặng cuộc đời không người nào khổ bằng cha”. Nếu mẹ là người yêu thương thương ta vô bờ bến, thì cha là người âm thầm mất mát, gánh bao nhọc nhằn, khổ cực cuộc đời để nuôi nấng ta thành người. Tôi ham mê câu thơ ấy, bởi mỗi khi nghe tới nó, tôi lại nghĩ về người ba niềm nở của bản thân.

Ba tôi năm nay gần bốn mươi tuổi, độ tuổi cơ mà nhỏ người ta cường tvắt nhất, oai phong nhất. Dáng người bố cân nặng đối với vẻ cao nhòng thuộc làn da nâu toát lên vẻ khỏe khoắn. Khuôn mặt góc cạnh tạo yêu cầu nét cương nghị, nghiêm khắc của một người đàn ông trưởng thành. Khuôn mặt ấy đã in hằn những dấu vết lam lũ của cuộc đời như một vài ba vết sẹo xuất xắc vệt nám nơi lô má. Đôi mắt sâu hoằm nhưng khôn cùng linch hoạt. Ánh mắt của ba dịp thì nghiêm nghị, cơ hội thì đầy ắp thương yêu thương. Chiếc mũi cao giúp khuôn mặt cha trở nên điển trai, phong độ. Chiếc mũi rất hợp với nụ cười bừng sáng sủa.

Là một kĩ sư, bố tôi tất cả đôi tay chai sạn. Những ngón tay bây giờ như to hơn, chẳng còn vẻ hẹp nhiều năm của bàn tay phái mạnh thư sinh ngày trước. Lòng bàn tay thô ráp, nhưng chẳng hiểu sao, tôi rất ham mê nắm đôi bàn tay ấy. Dường như khi đặt bàn tay nhỏ bé nhỏ của mình trong đó, tôi cảm nhận được bao vất vả cơ mà ba đã trải qua. Mẹ tôi kể, những ngày đầu tôi chập chững bước những bước đầu tiên, cha đó là người dìu dắt tôi. Không may, tôi bị bửa, ba chạy vội thanh lịch ôm tôi vào lòng. Ngày đó còn bé, chỉ biết òa khóc kêu mấy tiếng “ba…ba…”. Lúc lớn hơn, có lần tôi bị bửa xe pháo, bố không hề vỗ về tôi như ngày đó. Ba chú ý tôi nghiêm khắc và mắng. Tôi vẫn òa khóc, khóc bởi giận dỗi. Sau đó, tôi hiểu, tía vày lo lắng thừa mang đến tôi, muốn tôi chững chạc vào những bước đi bên trên đường đời nhiều năm phía trước.

Xem thêm: Soạn Bài Cây Cỏ Nước Nam Lớp 5 Trang 68 Sgk, Kể Chuyện Lớp 5: Cây Cỏ Nước Nam

Ba là người nhưng tôi kính trọng nhất. Dù đi hết cuộc đời, hình ảnh người ba xung quanh năm mệt nhọc vì gia đình sẽ luôn luôn ghi dấu vào trái tyên tôi. Tôi nguyện cầu mang đến người phụ vương của cuộc đời sẽ luôn luôn mạnh khỏe, hạnh phúc với bình yên.

Tả bố của em – Bài làm 3

Mẹ em lúc như thế nào cũng dễ dãi nuông chiều chiều còn ba em là người nghiêm khắc với cứng rắn, nhưng không bởi vì đó mà lại tình cảm em giành riêng cho ba không nhiều hơn mẹ.


Nhìn ba ít ai nghĩ cha đang ở độ tuổi 50 vì đầu ba hấu như không có 1 sợi tóc bạc làm sao, cha nói đuợc vậy là do hồi nhỏ uống nước trà xanh nhiều. Người tía hơi cao không mập lắm nhưng sắc nét khỏe khoắn mạnh mẽ nhờ siêng tập TDTT vào mỗi buổi sáng. Nghe bà nội kể hồi nhỏ bố em chơi trơn bàn cùng cầu lông rất giỏi.Gương mặt bố em hình chữ điền tỏ vẻ phúc hậu với cắt làn tóc ngắn khá tế bào đen để lộ vầng trán cao thể hiện trí tuyệt vời.Đôi lông mi hình lá lĩu cùng cặp mắt đen lấy luôn luôn tỏ ra tầm nhìn trìu mến với mọi người.Cái miệng tốt cười để lộ hàm răng trắng với đều như trái bắp.

Hằng ngày tiếp theo giờ làm cho ở cơ quan tiền bố em xuất xắc thức tới khuya làm sổ sách kiếm thêm thu nhập, em biết rất rõ điều đó do cha yêu thương thương gia đình mà.Ba thường nói với em chỉ cần nhỏ học giỏi chăm ngoan thì bố vui rồi, sau thời điểm nghe cha nói em quyết trọng tâm học thật giỏi để tía vui. Bây giờ em đã hiểu câu công thân phụ như núi thái sơn cao cả như thế làm sao.

Ba em còn có sở yêu thích là trồng cây. Mỗi buổi sáng sủa tía đều dậy sớm và sau khi tập Td tía em con quay wa chăm sóc mang đến cây. Ba em rất thích cây xương rồng vì nó có 1 khát vọng sống mãnh liệt cắm vô đất như thế nào cũng sống và ít uống nước vẫn sống.

Những thời gian rảnh rỗi bố thường chở em đi chơi, đi ăn kem. Ba thương em lắm, có gì cạnh tranh hỏi tía thì ba sẽ trả lời, em cũng nhờ ba mà học giỏi toán thù đó.Ba đúng là ông thầy thứ 2 của em.

Em rất nâng niu tía nhờ tất cả bố cơ mà gia đình em ấm no hạnh phúc cho nên vì thế cơ hội nào em cũng cố gắng làm theo lời ba dặn: học giỏi chăm ngoan, siêng năng chăm chỉ, cần tảo liêm chủ yếu, tất cả ngày nên danh.

Tả bố của em – Bài làm 4

Người ra đời em, chăm sóc em mỗi ngày là mẹ, còn người dạy bảo em, bảo vệ em là phụ vương. Em thương phụ vương của em rất nhiều giống như thân phụ thương em và lo lắng mang đến em vậy.

Xem thêm:

Cha em năm nay 45 tuổi, phụ thân còn rất trẻ và khỏe mạnh bởi mỗi ngày phụ vương đều tập thể dục vào buổi sáng. Có lẻ thế buộc phải tay cùng chân của cha rắn chắc, những đường gân nổi lên mạnh mẽ. Em vẫn thường thử sức đôi tay ấy bằng trò kéo tay. Dù kéo bằng cả nhị tay nhưng vẫn không thể như thế nào thắng cha. Có lần em khóc bởi lose cần phụ vương đã cố tình nhường em. Em đam mê nhìn gương mặt của cha cơ hội thân phụ cười. Gương mặt chữ điền phúc hậu với đôi lông mài rậm rạp cùng đôi mắt to. Cha bao gồm nụ cười rất duyên ổn bởi vì mỗi lần cười gương mặt phụ vương hiện lên đồng tiền tròn sâu hút ít. Đôi đồng tiền này em được may mắn thừa hưởng từ phụ vương. Mặc dù domain authority hơi ngâm nhưng thân phụ vẫn trông rất phong độ mỗi Lúc mặc cảnh phục đi làm cho. Tóc cha ko đen mà lại xẻ màu sắc hơi nâu đá quý, có lẽ vì công việc cha tốt ra phía bên ngoài thường xuyên

Cha em là cảnh ngay cạnh giao thông nên phải công tác làm việc thường xuim. Công việc của cha khá bận rộn, tất cả Khi cả ngày nghỉ cũng phải đi trực những tuyến đường lớn. Cha không nhiều nói nhưng rất tất cả trách rưới nhiệm vào công việc. Chưa bao giờ em thấy thân phụ nghỉ làm vì chưng lí vày cá nhân. Có cơ hội trời mưa tầm tả em vẫn thấy cha đứng điều khiển các dòng xe qua lại mang lại tuyến đường thông suốt. Lúc ấy em thương phụ vương nhiều lắm cùng ngưỡng mộ cha rất nhiều. Bận rộn vậy nhưng phụ vương vẫn dành riêng thời gian mang lại gia đình. Ngoài giờ có tác dụng, cha về nhà phụ giúp mẹ có tác dụng việc nhà, chơi với những nhỏ chứ ko la cà bên ngoài. Cuối tuần cha thường dẫn cả nhà đi chơi cùng download sắm. Nhìn nụ cười của mẹ em hiểu rằng mẹ rất hạnh phúc khi lấy phụ thân. Đối với hàng xóm, thân phụ rất thân thiện, phụ thân tuyệt giúp mọi người bao phủ từ những chuyện nhỏ nhất. Ở xã em tất cả một gia đình của cụ bà neo đơn, phụ vương đó là người vận động địa phương xây mang đến bà ngôi nhà nhỏ cùng giúp cháu của bà tìm được công việc ổn định. Dù thế nhưng cha không kể công, cha thường dạy em giúp đở người khác đừng cần kể ơn.

Chuyên mục: